Con ngựa trong đời sống, tâm thức người Việt

18/02/2026 08:44

Kinhte&Xahoi Trong kho tàng ngôn ngữ và văn hóa Việt Nam, hiếm có hình ảnh động vật nào xuất hiện vừa phổ biến, đa dạng lại vừa giàu sức gợi như hình ảnh con ngựa. Từ đời sống lao động sản xuất, tín ngưỡng tâm linh, nghệ thuật tạo hình, văn học – âm nhạc đến giao tiếp thường nhật, hình tượng ngựa hiện diện với nhiều tầng nghĩa, nhiều sắc thái, phản ánh chiều sâu tư duy và thế giới quan của người Việt qua các thời kỳ lịch sử.

Ngựa - loài vật gần gũi và giàu giá trị biểu tượng

Trong số các vật nuôi gắn bó với con người, ngựa không chỉ đóng vai trò phương tiện vận chuyển, lao động hay chiến trận mà còn mang ý nghĩa tinh thần phong phú, giá trị biểu tượng cao. Ngựa gắn với sự di chuyển, tốc độ, sức mạnh, tinh thần chinh phục và khát vọng vươn xa. Chính vì thế, hình ảnh con ngựa sớm trở thành biểu trưng cho năng lượng sống, cho sự năng động, bền bỉ và lòng trung thành.

Ở Việt Nam - một quốc gia nông nghiệp nhưng đồng thời có lịch sử chiến tranh giữ nước lâu dài - ngựa từng là bạn đồng hành của các bậc anh hùng, tướng lĩnh, sứ giả, là phương tiện nối liền không gian, là “cánh tay nối dài” của quyền lực và ý chí con người. Từ đó, ngựa vượt ra khỏi vai trò vật chất để bước vào đời sống tinh thần, trở thành hình tượng giàu sức ám gợi trong tâm thức cộng đồng.

Ngựa trong tín ngưỡng và quan niệm dân gian

Trong tín ngưỡng cổ truyền, người Việt quan niệm có nhiều vị thần cưỡi ngựa du hành khắp cõi trần gian hoặc cùng ngựa góp sức tạo ra, điều chỉnh và chuyển hóa năm bản nguyên của vũ trụ: Kim - Mộc - Thủy - Hỏa - Thổ. Ngựa vì thế được nhìn nhận như sinh thể trung gian, kết nối trời - đất - con người, mang năng lượng vận hành của vũ trụ.

Sự năng động của ngựa đôi khi còn được xem là biểu tượng cho vòng luân hồi giữa các mặt đối lập của thế giới: Sáng - tối, nóng - lạnh, sống - chết, hòa hợp - xung đột. Ở nhiều địa phương, ngựa là hiện thân của may mắn, phúc lành. Dân gian tin rằng mơ thấy ngựa hay ra ngõ gặp ngựa là điềm lành, báo hiệu sự hanh thông hoặc sắp gặp được người đang mong chờ.

Tại các đình, đền, chùa, hình ảnh cặp ngựa gỗ - thường là một con bạch mã (trắng) và một con xích mã (đỏ) - được thờ trang trọng hai bên ban thờ. Sự đối xứng ấy không chỉ thể hiện uy linh, tôn nghiêm mà còn biểu trưng cho cân bằng âm - dương, hài hòa vũ trụ, cho trật tự thiêng liêng mà con người hướng tới.

Ngựa trong ngôn ngữ 

Trong ngôn ngữ Việt Nam, hình ảnh “ngựa” (mã) xuất hiện với mật độ dày đặc, trải rộng trên nhiều lĩnh vực, từ khoa học - kỹ thuật đến đời sống thường ngày. “Sức ngựa” hay “mã lực” là đơn vị đo công suất, khởi nguồn từ sức kéo của một con ngựa khỏe mạnh. “Ngựa chứng” dùng để chỉ tính cách ương bướng, khó bảo. “Vành móng ngựa” là nơi đứng của bị cáo tại tòa án. “Ghế ngựa” là kiểu giường gỗ dân gian độc đáo. “Mã tấu” là loại đao dài, “mã vũ” là nhạc cụ làm từ lông đuôi ngựa để kéo đàn nhị…

Ngựa gắn với sự di chuyển, tốc độ, sức mạnh, tinh thần chinh phục và khát vọng vươn xa (Ảnh Sưu tầm)

Không chỉ dừng ở đó, “ngựa” còn đi vào thế giới tự nhiên qua tên gọi của nhiều loài động, thực vật: Bọ ngựa, cá ngựa, sóc ngựa, dơi ngựa, gấu ngựa; cây ké đầu ngựa, cỏ roi ngựa, lau đuôi ngựa… Ngựa cũng in dấu trong địa danh khắp mọi miền: Núi Mã Yên, Mã Trường, sông Mã, đền Bạch Mã, phố Kim Mã (Hà Nội), bến xe Kim Mã… Mỗi địa danh đều là một lớp trầm tích văn hóa, ghi dấu sự hiện diện lâu dài của hình tượng ngựa trong đời sống cộng đồng.

Trong ngôn ngữ Việt Nam, hình ảnh “ngựa” (mã) xuất hiện với mật độ dày đặc, trải rộng trên nhiều lĩnh vực (Ảnh Sưu tầm)

Ngựa trong văn học dân gian và bác học

Ngựa trở thành đối tượng của hàng nghìn câu tục ngữ, thành ngữ, ca dao, ngạn ngữ - những viên ngọc quý của trí tuệ dân gian. Qua hình ảnh con ngựa, người xưa gửi gắm kinh nghiệm sống, triết lý xử thế, bài học về nhân – quả, về thời vận và nhân cách con người.

Trong văn học viết, hình ảnh ngựa đi vào thơ ca với vẻ đẹp khoáng đạt, lãng mạn nhưng cũng đầy suy tư. Từ “Con ngựa bỏ ở chân thành” của Nguyễn Du đến “Ngựa thồ” của Hoàng Trung Thông, “Ngựa hồng” của Chế Lan Viên hay “Song mã” của Lê Thị Kim…, mỗi tác phẩm lại khai mở một chiều kích mới của biểu tượng ngựa: Khi là nỗi cô độc, khi là sức nặng mưu sinh, lúc là khát vọng bay lên của tâm hồn nghệ sĩ.

Trong âm nhạc, con ngựa cũng để lại dấu ấn đậm nét, tiêu biểu là làn điệu dân ca “Lý ngựa ô” vui tươi, tình tứ, quen thuộc với nhiều thế hệ. Trẻ em Việt Nam lớn lên cùng những câu đồng dao có hình ảnh con ngựa, như một phần tự nhiên của ký ức tuổi thơ.

Ngựa trong lễ hội, trò chơi dân gian

Hình ảnh ngựa trở nên sống động qua các trò chơi và lễ hội truyền thống. Trò “Cưỡi ngựa vật nhau” của trẻ em, những cuộc đua ngựa, phi ngựa bắn cung, cưỡi ngựa nấu cơm của thanh niên không chỉ mang tính giải trí mà còn rèn luyện thể lực, tinh thần thượng võ, tạo cơ hội giao lưu, kết bạn, kết duyên.

Nhiều lễ hội dân gian như Hội Gióng, hội Kẻ Giá, hội Bà Chúa Ngựa… đều có nghi thức rước hoặc cưỡi ngựa, tạo nên không khí tưng bừng, linh thiêng, gắn kết cộng đồng trong không gian văn hóa chung.

Hình ảnh ngựa trở nên sống động qua các trò chơi và lễ hội truyền thống (Ảnh Sưu tầm)

Ngựa trong nghệ thuật tạo hình và kiến trúc

Ở phương diện tĩnh lặng nhưng bền bỉ, hình tượng ngựa hiện diện dày đặc trong kiến trúc và nghệ thuật tạo hình. Từ những tượng ngựa gốm trong mộ cổ thế kỷ IV–V, phù điêu Trà Kiệu thế kỷ IX, đôi ngựa đá chùa Phật Tích thế kỷ XI đến các bức chạm khắc, tranh vẽ từ thế kỷ XV trở đi, ngựa được thể hiện bằng nhiều chất liệu, kỹ thuật và phong cách khác nhau.

Hình tượng long mã, ngựa vũ trụ, vân mã… không chỉ là sản phẩm thẩm mỹ mà còn hàm chứa tư duy biểu tượng sâu sắc của người Việt về thế giới siêu nhiên, về sức mạnh và trật tự vũ trụ. Trong tranh dân gian Hàng Trống, Đông Hồ và cả hội họa hiện đại, con ngựa tiếp tục là nguồn cảm hứng sáng tạo dồi dào./.

nguonluc

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

Giấc mơ ngựa sắt - Khát vọng vươn mình trong năm Ngọ

Câu thơ “Mỗi chú bé đều nằm mơ ngựa sắt” trong “Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng” của Chế Lan Viên từ lâu đã trở thành một hình tượng mang sức công phá...Ẩn sau hình ảnh “ngựa sắt” - phương tiện thần kỳ đưa Thánh Gióng từ một đứa bé câm lặng trở thành anh hùng - là biểu tượng của sự chuyển hóa mạnh mẽ, của một bước nhảy vọt trong hành trình sống.

Hương nếp

Biển Trường Sa những ngày cuối năm vẫn vậy. Sóng không ồn ào hơn. Gió cũng không dịu đi. Biển giữ nhịp thở riêng của mình, bền bỉ và sâu thẳm. Nhưng trong chuyến công tác ra thăm, chúc Tết cán bộ, chiến sĩ và nhân dân các đảo Song Tử Tây, Sinh Tồn, Trường Sa, giữa mênh mang trùng khơi, có một thứ hương khác đang lặng lẽ theo tàu vượt sóng đó là hương nếp.

https://nguonluc.com.vn/con-ngua-trong-doi-song-tam-thuc-nguoi-viet-a23339.html