Xem nhiều

Hồ Gươm: Những hình ảnh đẹp và chưa đẹp

Hồ Gươm như một bức tranh thủy mặc, làm say đắm lòng người. Thế nhưng, bức tranh đẹp xinh ấy đang bị "bôi bẩn" bởi những hình ảnh chưa đẹp do ý thức của chưa cao của một số du khách.

Quảng Ninh: Khai mạc Khóa tu mùa hè ở chùa Ba Vàng

Tối 9/6 vừa qua tại chùa Ba Vàng, TP. Uông Bí, tỉnh Quảng Ninh đã diễn ra lễ khai mạc Khóa tu mùa hè. Buổi khai mạc có sự tham dự của các vị đại biểu, các tăng ni, phật tử chùa Ba Vàng.

Những cánh thư không ngủ yên

31/12/2025 10:50

Kinhte&Xahoi Có những buổi chiều, khi tiếng trống trường đã lắng xuống, tôi vẫn thấy trong những chiếc cặp sách nhỏ xíu của học trò tiểu học còn cất giữ những điều chưa kịp nói. Đó có thể là một bức tranh vẽ con tàu giữa biển xanh, một bài hát còn dang dở, hay một lá thư viết bằng nét chữ chưa tròn nhưng đầy ắp yêu thương. Và cũng có những lá thư như thế, đã từng không ngủ yên.

Tôi gặp cô giáo Đinh Thị Ngọc, giáo viên Trường Tiểu học Quang Trung (phường Hoa Lư, Ninh Bình), trong một buổi trò chuyện không nhiều hình thức. Cô không kể câu chuyện của mình bằng những con số khô khan hay thành tích. Cô kể bằng nỗi trăn trở, thứ rất quen thuộc với những người làm giáo dục, nhưng không phải lúc nào cũng được gọi tên.

Thư thiếp truyền thống được gửi về Hội Biển Đảo để chuyển ra cho bộ đội đang làm nhiệm vụ nơi đảo xa

 

Nhiều năm liền, cô tổ chức cho học sinh viết thư gửi các chiến sĩ nơi biên cương, hải đảo. Những lá thư tay, nắn nót, vụng về mà chân thành. Nhưng chính từ những điều giản dị ấy, cô bắt đầu nhận ra một khoảng trống: khoảng cách và thời gian.

“Có những cánh thư đi từ vùng cao, đi rất lâu… rồi dừng lại giữa chừng,” cô nói, giọng chùng xuống. “Nhìn những trang giấy chứa đựng tình cảm trong trẻo nhất của học trò mà không đến được nơi cần đến, tôi thấy tiếc lắm.” Sự tiếc nuối ấy không dừng lại ở cảm xúc. Nó trở thành câu hỏi. Rồi thành bài toán. Và cuối cùng, thành hành động.

Cô giáo Đinh Thị Ngọc và phần mềm lá thư số

 

Bước ngoặt đến từ một câu hỏi tưởng như rất đời thường của anh Trần Thành – Chủ tịch Hội Biển đảo Việt Nam: “Em có thể chuyển thư của các con sang file audio được không?” Một câu hỏi ngắn, nhưng với cô giáo tiểu học ấy, nó giống như một tiếng sóng mạnh vỗ vào bờ suy nghĩ.

Cô bắt đầu hình dung: nếu tình yêu biển đảo của học trò không chỉ nằm trên giấy, mà có thể là âm thanh, hình ảnh, video, sự tương tác trực tiếp, thì sao? Nếu những cánh thư ấy có thể đi xa hơn, nhanh hơn, chạm tới người lính giữa trùng khơi chỉ bằng một cú chạm tay?

Và thế là nền tảng số “Những cánh thư vượt sóng” ra đời, không phải như một sản phẩm công nghệ đơn thuần, mà như một không gian cảm xúc.

Chỉ trong một thời gian ngắn, hơn 1.600 cánh thư đã được gửi đi từ 28 tỉnh, thành, với hơn 1,7 triệu lượt tương tác. Những con số biết nói, nhưng điều khiến cô giáo ấy xúc động nhất không nằm ở thống kê. Nó nằm ở từng cú “thả tim”, từng lời nhắn gửi nhỏ bé, từng video hồi đáp từ nơi đảo xa.

“Đó là lúc tôi hiểu,” cô nói, “đây không còn là một cuộc phát động. Đây là một hành trình kết nối.”

Nhưng nếu hỏi đâu là khoảnh khắc khiến cô nhất định phải làm bằng được, thì câu trả lời lại đến từ một cuộc gọi khác từ Tây Nguyên.

Một đồng nghiệp nói với cô: “Ngọc ơi, các con ở đây chưa bao giờ được nhìn thấy biển. Biển xa quá… Em có thể giúp các con mang biển về bản làng không?”

Cô kể đến đây thì im lặng. Sự im lặng rất dài. Có lẽ bởi trong khoảnh khắc ấy, biển không còn là địa lý, mà là một giấc mơ xa xỉ của trẻ thơ vùng cao.

Lãnh đạo Trường Tiểu học Quang Trung rất quan tâm đến chuyển đổi số

 

“Mình phải mang biển về cho các con,” cô tự hứa. Từ lời hứa đó, dự án “Mang biển đến với bản làng” hình thành. Những buổi giao lưu trực tuyến. Những câu chuyện của chiến sĩ được kể giữa trùngkhơi. Những bức tranh vẽ sóng bằng trí tưởng tượng. Và có cả khoảnh khắc, một em nhỏ nhắn tin cho cô: “Cô ơi, con nhìn thấy biển rồi, biển ở ngay sau lưng chú bộ đội kia kìa!”

Có em cầm lá thư trên tay, ngập ngừng hỏi: “Cô ơi, thư này bao giờ thì chú bộ đội mới đọc được ạ?”Chính câu hỏi ấy khiến cô hiểu rằng: trẻ em có tình yêu Tổ quốc rất lớn, chỉ là các em thiếu một con đường để gửi gắm. “Những cánh thư vượt sóng” đã trở thành con đường ấy. Một con đường hai chiều.

Khác với thư truyền thống, nền tảng số này cho phép các em nhận lại phản hồi, một trái tim, một lời nhắn, một video từ giữa biển khơi. Giáo dục lòng yêu nước, theo cô, không thể là những bài giảng một chiều. Nó phải là sự chạm nhau của cảm xúc.

Các em học sinh tiểu học đang thực hiện việc gửi thư số

 

Cô kể cho tôi nghe về một đêm muộn, khi ba màn hình cùng sáng: một màn hình là cô học trò nhỏ đang thả tim; một màn hình là cô, người giáo viên lặng lẽ theo dõi; và màn hình thứ ba, giữa tiếng sóng vỗ nơi đảo xa, là người lính mỉm cười khi đọc được những lời nhắn từ đất liền. Khoảnh khắc ấy, công nghệ thôi không còn lạnh. Nó trở thành hơi ấm.

Hỏi cô về kỳ vọng lâu dài, cô không nói đến những mục tiêu xa xôi. Cô nói đến một khái niệm rất đẹp: “Hệ sinh thái cảm xúc số”, nơi học sinh được sáng tạo, được thể hiện tình yêu nước bằng ngôn ngữ của thế hệ mình; nơi các chiến sĩ có thêm điểm tựa tinh thần thường trực; và nơi giáo dục lịch sử, chủ quyền được tiếp cận bằng trải nghiệm chứ không chỉ bằng sách vở.

Chạm vào Trường Sa – Chạm vào Biển đảo Việt Nam”. Một triển lãm số không biên giới

 

Bước tiếp theo của hành trình ấy mang tên “Chạm vào Trường Sa – Chạm vào Biển đảo Việt Nam”. Một triển lãm số không biên giới, nơi Trường Sa không còn là cái tên khô khan trên bản đồ, mà là câu chuyện, là âm thanh, là nhịp thở của đại dương.

Ở đó, học sinh có thể để lại “dấu chân số” trong nhật ký hành trình; có thể kể chuyện biển đảo bằng phim hoạt hình, podcast “Sóng từ Trường Sa”, những dự án STEM, hay một “Vườn cây Trường Sa” được trồng ngay trong sân trường.

“Tôi tin,” cô nói, “khi tình yêu Tổ quốc bắt đầu từ những cảm xúc trong trẻo nhất, chúng ta sẽ có một thế hệ trẻ vừa giỏi công nghệ, vừa nồng nàn yêu nước.”

Tôi rời buổi trò chuyện ấy với một suy nghĩ rất lâu không nguôi: hóa ra, có những người thầy, người cô đang âm thầm dựng nên những pháo đài lòng yêu nước, không phải bằng bê tông, mà bằng trái tim và những cú click rất nhẹ.

Và những cánh thư, sau tất cả, cuối cùng đã không còn ngủ yên.

nguonluc

;
Bình luận
Họ tên :
Email :
Lời bình :
RadEditor - HTML WYSIWYG Editor. MS Word-like content editing experience thanks to a rich set of formatting tools, dropdowns, dialogs, system modules and built-in spell-check.
RadEditor's components - toolbar, content area, modes and modules
   
Toolbar's wrapper 
 
Content area wrapper
RadEditor's bottom area: Design, Html and Preview modes, Statistics module and resize handle.
It contains RadEditor's Modes/views (HTML, Design and Preview), Statistics and Resizer
Editor Mode buttonsStatistics moduleEditor resizer
 
 
RadEditor's Modules - special tools used to provide extra information such as Tag Inspector, Real Time HTML Viewer, Tag Properties and other.
   
Mobile
TieuDe
Nhập mã bảo mật :  
Gửi bình luận
     
Mới nhất | Cũ nhất
Không tìm thấy bản ghi nào

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

Những mảnh đời “hồi sinh” nơi cửa Phật

80 mảnh đời từng có những “gãy đổ” đến chùa Ba Vàng khi chỉ còn đủ sức để tìm một chỗ dựa cuối cùng. Thế nhưng trong nếp sống an hòa nơi cửa Phật, từng con người một, bằng cách rất riêng đã tìm lại được điều quý giá nhất: Niềm tin vào chính cuộc đời mình.

Tuồng trong nhịp thở đương đại: Người trẻ viết tiếp bản sắc văn hóa truyền thống

Mấy năm gần đây, nghệ thuật Tuồng truyền thống đã được Nhà hát Tuồng Trung ương giới thiệu đến các trường học để giúp các em học sinh khám phá và hiểu hơn về loại hình sân khấu cổ truyền độc đáo của Việt Nam. Đặng Trần Hà An, Học sinh lớp 12A5 - Trường THPT Chuyên ngữ Hà Nội đã đam mê nghệ thuật tuồng theo một cách rất riêng. Em đã sáng tác tranh vẽ về Thời trang tuồng và viết truyện về chủ đề Tuồng trong đời sống người Việt.

https://nguonluc.com.vn/nhung-canh-thu-khong-ngu-yen-a22639.html

Scroll

Kênh thông tin giới trẻ - gioitrenews.com